Thứ Tư, tháng 9 09, 2009

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ ...



Thời tiết khó chịu , mệt mỏi căng thẳng ... cố lết lên trường thì nhận được thông báo nghỉ học do thầy bị sốt xuất huyết . Lại mệt mỏi đi xe về giữa trời nắng chang chang mà chẳng biết cái tuần này học hành ra sao nữa , khả năng ở nhà cả tuần này là rất cao ..

Đã copy được " Daisy " từ Sien , nhưng đáng tiếc là vẫn chưa xem , một vài người nói rằng nó rất hay , mà xem qua thì có lẽ nội dung nó cũng thích hợp với tính cách của mình , thôi để sáng mai sẽ xem , dù sao thì cũng đang rảnh rỗi ..

Đã đọc xong 3 quyển sách mới mua hôm nọ (thực ra mà nói thì là đọc xong ngay trong đêm đó thì đúng hơn :D ) , để xem nào :

" Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ " - tái bản lần thứ 7 rồi đấy , mấy lần trước nói mua mà không để ý , tới tận giờ mới mua được . Nội dung cũng tạm ổn , nói chung là đọc được , chỉ thích ở chỗ tác giả có trí nhớ tốt quá ( nếu như nội dung của nó là câu chuyện thật của tác giả ) . Chợt nghĩ tới tuổi thơ của mình , chẳng nhớ quá nhiều ... Tuổi thơ tôi ... là gì nhỉ ???? Thật sự không có quá nhiều kí ức .. Đó là lần tều môi khi ăn nước mắm ớt với bà nội hồi 3,4 tuổi gì đó ( có thể đó là lí do mà tới bay giờ không thể ăn bất kì loại mắm nào ,nhìn thấy là sợ .. ) .. Đó là chiếc túi da đi học bố cho khi bắt đầu vào lớp 1 .. Đó là những lần trốn học chơi game cấp 2 ... Đó là những quyển truyện tranh , những quyển truyện kiếm hiệp mà từ đó hình thành nên thói quen thích đọc sách như ngày hôm nay của tôi .. Đó là ... mơ hồ .. Tuổi thơ của tôi nhạt nhẽo quá ....

Cuối sách có một bài thơ của ROBERT ROJDESVENSKY mà tôi cảm thấy rất thích :

Ở một nơi nào đấy xa xôi

Có thành phố
như giấc mơ
im ắng

Đầy bụi bám

Một dòng sông lẳng lặng

Một dòng sông
nước như gương
lờ trôi ..

Nơi rất ấm , tuổi thơ ta ở đó

Từ rất lâu
đã từ lâu
trôi qua ..

Đêm nay tôi bước vội ra khỏi nhà

Đến ga
xếp hàng mua vé :
" Lần đầu tiên trong nghìn năm ,
Có lẽ,
Cho tôi xin một vé đi Tuổi Thơ.
Vé hạng trung -

Người bán vé hững hờ
Khe khẽ đáp :
Hôm nay vé hết !-

Biết làm sao !

Vé hết , biết làm sao !

Đường tới Tuổi Thơ
còn biết hỏi nơi nào ?

Nếu không kể
đôi khi ta tới đó

Qua trí nhớ

Của chúng ta

Từ nhỏ ..

Thành phố Tuổi Thơ -
thành phố truyện thần kỳ.

Cơn gió đùa
tinh nghịch dẫn ta đi.

Ở đấy
làm ta say , chóng mặt ,

Là những cây thông vươn tới mây ,

Là những ngôi nhà ,
cao ,
cao ngất .

Và mùa đông
rón rén
bước
trong đêm.

Qua những cánh đồng
phủ tuyết trắng và êm ..

Ôi thành phố Tuổi Thơ -
bài ca ngày nhỏ

Chúng tôi hát -

Xin cảm ơn điều đó !

Nhưng chúng tôi không trở lại ,

Đừng chờ !

Trái đất nhiều đường.

Từ thành phố Tuổi Thơ

Chúng tôi lớn
đi xa ...

Hãy tin !

Và thứ lỗi !


Rất ấn tượng với bài thơ này , thích thú đọc đi đọc lại mấy lần trước khi đọc tiếp sang " Xuxu - Don't Cry ..." - dầy hơn quyển sách trước một chút - 335 trang . Nhưng khi mà đã vào cái mạch đọc thì cũng chỉ một lúc là xong hết ... cũng hay ! Mặc dù nội dung của nó giành cho teen thì thích hợp hơn ( mình hết tuổi được gọi là teen rồi nhỉ ???) ... " Chọn ai cũng có hai người đau khổ !... " - khi bạn đọc xong thì sẽ hiểu tại sao sách lại có cái tựa đề như vậy !!!

Cuối cùng là " Cô bé Fadette " - để nói nên cảm xúc khi đọc quyển sách này thì có lẽ thật là khó . Nó thuộc về một phạm trù hơi cổ điển một chút , vì nó được sáng tác vào cuối thế kỉ 19 . Mặc dù vậy tôi rất thích những tác phẩm kiểu như này , khi đọc bạn sẽ thấy được cho mình rất nhiều điều , rất nhiều cảm xúc . Có một comment của Pocket phần nào nói lên được nội dung : .... đánh giá con người không thể dựa vào dáng vẻ bề ngoài , giàu nghèo không làm nên hạnh phúc và tình yêu thật khó kiếm tìm ....

4h sáng để xong 3 quyển sách , và rồi hôm sau ngủ tới hơn 10h ... Nhưng , vẫn thấy thích . Thời gian này lười đọc , nhưng khi nào đó thích đọc thì ngồi đọc ngấu nghiến , đọc cho xong mới thôi ... Và tháng này có lẽ dừng mua sách ở đây , kinh tế đang ... tăng trưởng âm :| ... Àh không , nếu như có thể tìm được " Hãy tìm tôi giữa cánh đồng " thì sẽ thay đổi ý kiến ...

Một người bạn nói rằng có vẻ tôi đang đi tìm lại sự vui vẻ cho chính mình ... tôi không phản bác vì có lẽ đó cũng là điều mà tôi muốn ...

Nếu có thể ... Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ ... Tuổi thơ tôi ... Nhạt nhòa lắm ...

0 Comments:

Đăng nhận xét

<< Home