Thứ Ba, tháng 1 19, 2010

Trời lạnh . Vài hạt mưa khiến thời tiết dường như càng lạnh hơn . Chưa bao giờ thích lạnh , và có lẽ không bao giờ thích lạnh trừ khi đi tới một chỗ nào đó có tuyết thì có thể sẽ suy nghĩ lại ... Trong lòng cũng lạnh . Còn lạnh hơn cái thời tiết bên ngoài rất nhiều . Không thích , cũng không ghét , với một đống hỗn độn đang gặp thì điều đó cũng không ảnh hưởng là mấy . Đôi khi tưởng như là đã tìm thấy một điều gì đó để có thể thay đổi nhưng lại không phải , chỉ là những tia nắng nhỏ ngoi trong ngày đông lạnh lẽo mà thôi , sáng lên một chút , ấm một chút , rồi tắt ....



Một cảm giác lạ , sợ mất những những thứ không phải của mình , hay chính xác hơn là không biết có thuộc về mình hay không . Thật khó để biết tại sao lại như vậy , có lẽ là do cảm giác của " không biết " mang lại . " Không biết " tức là vẫn có thể , còn " không phải " thì là không thể có , một chút của cái gọi là hy vọng ...



Một cảm giác khác , vừa giống như con cú trong hang sợ ánh nắng chói chang của mặt trời , vừa giống như đứa trẻ thơ sau khe cửa ngắm nhìn người khách lạ ... Một lúc nào đó , con cú muốn thoát khỏi cái hang , nhưng mà không thể .. giống như đứa trẻ kia , chỉ biết ngắm nhìn qua khe cửa , một cách lặng lẽ , lặng lẽ mà thôi ...



Đóng băng mất rồi ...



Đóng băng nhiều thứ quá ...



Quả táo đã loang lổ ... Và có thể sẽ tiếp tục như vậy ....



* viết tiếp từ hôm thứ 6 ...

0 Comments:

Đăng nhận xét

<< Home