
0h 4': tìm tới quyển sách giống như một nhà sư ngồi tụng kinh, mục đích chỉ là tìm kiếm sự tĩnh lặng trong lòng ...2h: mưa bé quá, lất phất được vài hạt, chẳng thế nào có thể khiến ta ngồi đó nghe nó, ngắm nhìn nó được ...3h 17': Là phúc hay là họa, phân vân rồi mông lung ... Là họa thì không thể tránh được, có lẽ vậy chăng ???4h 3': tỉnh táo hoàn toàn, cho dù có cố ép bản thân đi nữa thì cũng không thể ngủ với cái tình trạng đầu óc đang miên man như thế này được. Trời vẫn khá tối, và một cốc trà nóng ... Gặm nhấm những suy nghĩ đang hiện hữu trong đầu. Được rồi mất, phúc rồi họa ... những thứ đó chẳng thể nào nằm trong dự tính của ta. Câu chuyện dài tới mấy thì cũng sẽ có một kết thúc, con đường dài tới mấy thì cũng sẽ có một điểm dừng.. sẽ không có kết thúc, sẽ không có điểm dừng ở trong suy nghĩ mà thôi. Thơ thẩn một chút ...Suy nghĩ một chút ...Buồn một chút ...Hy vọng ...Vậy thôi ...
Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
Mà là yêu người khác.Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác ...Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh, em diện màu áo mới
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhauCó thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh ...Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm, về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình , về hạnh phúc bền lâu.
Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa ...Em ngồi nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau ?Chẳng thế nhớ là đã đọc bài thơ này từ khi nào nữa .. chỉ biết là đã lâu, lâu lắm rồi. Tôi có một folder dành riêng để lưu lại những bài thơ mà tôi thấy có một cái gì đó hấp dẫn đối với bản thân, nhưng nơi mà tôi bất chợt tìm thấy nó thì lại không phải là cái folder đó. Mặc dù vẫn nằm trong số nhưng folder yêu thích của tôi, nhưng nó lại nằm ở một chỗ mà tôi chẳng hề nghĩ tới ... tôi chẳng nhớ là mình đã để nhầm chỗ hay là cố tình để như vậy nữa. Mặc dù có những đoạn tôi không thích nhưng nó cũng vẫn là một bài thơ đáng đọc ...Những nhân vật truyện tranh thì chẳng thể nào hóa thành người được, còn những gì mà truyện tranh nói tới có thể trở thành hiện thực, có bao nhiêu phần trong đó mà thôi ... Haizz , Adachi .. ông thật quá giỏi ....
Đôi khi thấy niềm tin về một điều gì đó bị xao động bởi những cảm giác của chính bản thân .. Những bắt gặp tình cờ , những sự việc tình cờ được nhìn nhận rồi lắp ghép lại với nhau . Và mặc dù đó chỉ là những điều dưới góc nhìn cá nhân , nhưng lại tác động khá nhiều tới suy nghĩ .Có lẽ hơi buồn một chút , và suy nghĩ cũng hơi nhiều một chút.Trời mưa , một cốc trà nóng , và truyện của Adachi ... vậy là đủ lúc này !Mà có lẽ vẫn chưa đủ ...