Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
Mà là yêu người khác.
Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác ...
Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh, em diện màu áo mới
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau
Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh ...
Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm, về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình , về hạnh phúc bền lâu.
Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa ...
Em ngồi nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau ?
Chẳng thế nhớ là đã đọc bài thơ này từ khi nào nữa .. chỉ biết là đã lâu, lâu lắm rồi. Tôi có một folder dành riêng để lưu lại những bài thơ mà tôi thấy có một cái gì đó hấp dẫn đối với bản thân, nhưng nơi mà tôi bất chợt tìm thấy nó thì lại không phải là cái folder đó. Mặc dù vẫn nằm trong số nhưng folder yêu thích của tôi, nhưng nó lại nằm ở một chỗ mà tôi chẳng hề nghĩ tới ... tôi chẳng nhớ là mình đã để nhầm chỗ hay là cố tình để như vậy nữa. Mặc dù có những đoạn tôi không thích nhưng nó cũng vẫn là một bài thơ đáng đọc ...
Những nhân vật truyện tranh thì chẳng thể nào hóa thành người được, còn những gì mà truyện tranh nói tới có thể trở thành hiện thực, có bao nhiêu phần trong đó mà thôi ... Haizz , Adachi .. ông thật quá giỏi ....
Nhưng không phải yêu nhau,
Mà là yêu người khác.
Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác ...
Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh, em diện màu áo mới
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau
Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh ...
Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm, về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình , về hạnh phúc bền lâu.
Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa ...
Em ngồi nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau ?
Chẳng thế nhớ là đã đọc bài thơ này từ khi nào nữa .. chỉ biết là đã lâu, lâu lắm rồi. Tôi có một folder dành riêng để lưu lại những bài thơ mà tôi thấy có một cái gì đó hấp dẫn đối với bản thân, nhưng nơi mà tôi bất chợt tìm thấy nó thì lại không phải là cái folder đó. Mặc dù vẫn nằm trong số nhưng folder yêu thích của tôi, nhưng nó lại nằm ở một chỗ mà tôi chẳng hề nghĩ tới ... tôi chẳng nhớ là mình đã để nhầm chỗ hay là cố tình để như vậy nữa. Mặc dù có những đoạn tôi không thích nhưng nó cũng vẫn là một bài thơ đáng đọc ...
Những nhân vật truyện tranh thì chẳng thể nào hóa thành người được, còn những gì mà truyện tranh nói tới có thể trở thành hiện thực, có bao nhiêu phần trong đó mà thôi ... Haizz , Adachi .. ông thật quá giỏi ....

0 Comments:
Đăng nhận xét
<< Home