Thứ Hai, tháng 7 19, 2010

Trời có bão, mưa một chút, nắng một chút làm đầu óc cứ quay cuồng. Hà Nội đã hết chỗ lang thang , đã hết chỗ để có thể lượn vòng vèo vài tiếng .. thèm đi tới Ô Quy Hồ, thèm đi tới Pha Din, thèm đi tới Mã Pí Lèng, thèm đi tới Hoàng Su Phì .. thèm đi tới nới nào chỉ có đất và trời, thèm cái cảm giác tự do giữa đất trời hùng vĩ, thèm một nơi có thể hét lên tất cả những gì mong muốn đang nghĩ .. thèm một người để nói chuyện ..

Giới hạn của chịu đựng ?

Giới hạn của mong đợi ?


Giới hạn của nhìn nhận ?

Giới hạn của viển vông ?

Giới hạn của khát khao ?


..


Giới hạn nào là đủ ?




Một người bận rộn cả tuần, thời gian thì không có nhiều, một buổi đi chơi là khoảng thời gian thoải mái nhất của em ... Vậy mà dường như tôi đã phá hỏng đi chút thời gian ít ỏi đó, một chút suy nghĩ vẩn vơ khiến tâm trạng chùng đi một cách khó hiểu, điều này thật là không tốt, không tốt ...

0 Comments:

Đăng nhận xét

<< Home