Thứ Hai, tháng 9 20, 2010




Đầu tiên, bạn sẽ mỉm cười, rồi sau đó bạn sẽ khóc ...

Một cái tựa sách thật hay, một đoạn giới thiệu thật ấn tượng, và một nội dung thật đẹp. Bối cảnh diễn ra ở một cái thời kỳ luôn muốn đọc, tôi đã không khóc như những gì tác giả viết trên tựa sách, nhưng một chút gì đó thương cảm thì có. Vẫn biết rằng đó chỉ là một câu chuyện hư cấu, tất cả tình tiết có thể không có thật nhưng vẫn có một cái gì đó gây ấn tượng mạnh mẽ, có lẽ ... đơn giản chỉ vì đó là một tình yêu đẹp ...

Có lẽ khi đang cần một điều gì đó thì con người ta trở nên nhạy cảm hơn với chính điều đó. Người ta sẽ để ý tới điều đó, nghĩ về nó nhiều hơn và đau đầu cũng nhiều hơn.

Tôi chẳng thể như một vài người, bằng nhiều cách khác nhau, nhiều hành động khác nhau để cố gắng nói ra điều mình nghĩ. Đôi khi tôi làm mọi việc theo cái cách mình cho là đúng, rồi sau đó lặng lẽ đón nhận những gì mà người khác nhìn vào việc đó, mặc dù phải nói rằng sự chờ đợi này nhiều lúc làm tôi khá mệt mỏi .. Tháng 9 sắp đi qua 2/3, tất cả những gì tôi dự định sẽ làm từ giữa tháng 8 vì vài điều mà không thể thực hiện nổi, có lẽ cũng do một phần tôi định chuẩn bị thật kỹ rồi mới thực hiện, dù sao thì cũng thật đáng tiếc ...

3/6 ngày trong tuần vừa qua, sau khi lượn lờ một vài vòng quanh Hồ Gươm, lang thang đi bộ giữa vài hàng sách, thì lại tới cái quán cafe đó, chọn một chỗ ngồi gần cửa sổ, gọi món đồ uống quen thuộc nhưng không đường, và ngồi ở đó cho tới khi nào chủ quán nói rằng: anh sắp đóng cửa ! Và thường thì sẽ là 11h30, để rồi sau đó 12h đêm có mặt ở nhà. Chẳng có mục đích gì, chỉ ngồi nghe nhạc, ngồi đọc một vài chương trong một quyển sách mới mua nào đó .. Chỉ là thấy thích như vậy mà thôi ...

Khuôn mặt đó, ánh mắt đó .. thật gần mà cũng thật xa ...

Làm sao để chạm tới, làm sao để nói ra ...

0 Comments:

Đăng nhận xét

<< Home