Thứ Năm, tháng 5 27, 2010

Tôi vừa cùng mẹ lên thăm bác bị ốm ở bệnh viện , và lúc này thì tâm trạng của tôi rất tồi , cảm giác rất tồi tệ ...

Bác tôi là chị gái của mẹ tôi , chồng bác mất từ rất sớm bởi một tai nạn không đáng có .. một tai nạn từ chính chiếc xe cấp cứu của bệnh viện mà bà đang nằm bây giờ . Tôi còn nhớ mới tuần trước khi qua nhà bác , bác có nói về việc dạo này tay chân hay bị run rẩy và hơi khó điều khiển , tôi chỉ cười và nghĩ tới căn bệnh khớp đơn thuần . Vừa nãy , khi mẹ tôi hỏi bác bị làm sao , một cách rất bình thản bác đã nói rằng căn bệnh mình đang gặp phải là Parkinson . Mẹ tôi không biết đó là bệnh gì nên vẫn thoải mái cười đùa và động viên chị gái mình , còn tôi thì tôi rõ đó là căn bệnh gì ... Một căn bệnh không thể làm con người ta chết luôn được , nhưng cái hậu quả của nó thì thật khủng khiếp , tôi thật không nghĩ tới điều đó lại có thể xẩy ra với người thân của mình được ....

Cùng nằm ở cái phòng bệnh đó còn một em bé đi cùng mẹ nữa . Đó là một cô bé rất xinh xắn và trắng trẻo ( khi ngồi nói chuyện với mẹ em thì tôi mới được biết em 15 tuổi ) . Đó là một đôi mẹ con người Dak Lak , còn căn bệnh mà em gặp phải đó là chứng xơ cứng rải rác ... bệnh này tôi cũng có biết qua được một chút , một căn bệnh khá hiếm gặp và trên thế giới vẫn chưa xác định được nguyên nhân cũng như cách chữa trị . Người mẹ đó đã cùng em đi tất cả những bệnh viện lớn , chuyên khoa nhất của cả nước nhưng tới chỗ nào thì họ cũng chỉ nhận được cái lắc đầu của bác sỹ . Cô nói với tôi rằng , đây là bệnh viện cuối cùng cô tới trong nước , cô cũng đã tìm hiểu và biết được rằng không thể chữa trị một cách tuyệt đối được ... nhưng cô vẫn hy vọng , hy vọng vào một điều thần kỳ để có thể giảm bớt cái hậu quả của nó . Em còn quá trẻ , 15 tuổi ...

Tại sao những người tốt thì lại hay gặp phải những điều không đáng xảy ra với họ thế ? Ranh giới giữa một người bình thường với một người bệnh sao mà mong manh thế ...

Thứ Hai, tháng 5 24, 2010

Birthday ...

Năm nay , sinh nhật vẫn tới một cách lặng lẽ như mọi khi ... Chỉ khác là tôi không đi chơi game , hay lang thang một mình ở một góc nào đó , mặc dù tôi vẫn muốn như vậy .. Ngày này đối với tôi có lẽ là một kiểu tự kỷ cá nhân , tôi chỉ muốn ngồi một mình , và suy ngẫm về những việc mà mình đã gặp trong một năm đã qua ...

Năm nay , tôi nhận được nhiều tin nhắn chúc mừng của bạn bè hơn vì năm vừa qua tôi biết được thêm một vài người , một vài người thôi nhưng cũng đủ là một điều tuyệt vời . Đối với tôi mà nói thì tin nhắn luôn là một thứ gì đó khá quan trọng . Tôi thích giữ những tin nhắn của mọi người gửi cho mình , có thể một vài trong số đó chỉ là những tin nhắn rất chi là bình thường mà thôi ... nhưng ở một khoảng thời gian nào đó thì nó luôn là thứ có thể gây hứng thú đặc biệt ... Rất vui vì mọi người vẫn nhớ tới sinh nhật của tôi ...

Năm nay , tôi đã tìm được cho mình một chiếc nhẫn , đó là quà tặng sinh nhật của Hon và Tata , cảm ơn hai bạn rất nhiều . Tôi còn nhớ khi mà vẫn còn để móng tay , thì điều đó đã quá nổi bật cho đôi bàn tay của mình rồi , nhưng tôi vẫn muốn có một chiếc nhẫn ... không phải muốn vì điều gì đó , mà chỉ là thích mà thôi . Tôi đeo nhẫn ở ngón út . Một vài ý kiến cho rằng đeo nhẫn ở ngón này biểu thị sự cô độc , thích một mình . Nhưng tôi cũng đọc được ý kiến khác , ngón út là ngón dành cho bạn bè , tôi thích cái ý nghĩa này hơn ...

Năm nay , tôi có một cái hộp ... hay là một cái nhà như em nói nhỉ ( mà lại là nhà 3 tầng nữa cơ đấy ...) ??? Hmm , bởi vì trong đó có một lá thư nhỏ nên tôi nghĩ rằng sẽ thích hợp nhất khi gọi nó là một hòm thư ... Uhm , một hòm thư thì rất là hay . Tôi sẽ làm gì tốt nhất với cái hòm thư của mình bây giờ ??? Có lẽ khi mà tôi muốn nói ra một điều gì đó mà không thực hiện được , tôi sẽ viết ra một tờ giấy và gửi vào cái hòm thư đó , có lẽ là vậy ...

Tôi còn nhớ trong một câu chuyện cổ tích , có một nhà vua với cái bướu trên lưng , rất xấu hổ vì điều này nên ông giữ kín điều này , chỉ có người thợ may riêng của nhà vua là biết điều đó . Vì run sợ trước uy quyền của nhà vua mà bác thợ may đã không nói ra , cho tới một ngày vì không chịu nổi , bác nhà may đã chạy vào rừng và tìm tới một hốc cây mà hét toáng lên rằng : nhà vua có một chiếc bướu sau lưng ............... Để rồi thật tình cờ , chiếc cây đó đã được chọn làm trống đánh trong một lễ hội , khi tiếng trống được đánh lên thì mọi người đều nghe thấy một tiếng nói : Nhà vua có một chiếc bướu sau lưng ... Điều này nhanh chóng được lan rộng ra , cho tới khi dân chúng khắp kinh thành đều biết điều đó . Dù vậy nhưng cũng từ đó mà nhà vua cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều so với lúc trước đây ....

Giữ kín một điều gì đó không phải là khó , nhưng để nói ra một điều gì đó thì đôi khi quả thật rất khó khăn . Tôi không biết được khi nói ra điều gì đó thì cả người nói hay người nghe có cảm thấy thoải mái hơn hay không , chỉ là tôi không thể như bác thợ may kia , không thể tìm một chỗ nào đó mà hét toáng lên những điều muốn nói ... Có lẽ tôi chưa đủ can đảm ...

Hy vọng và thất vọng luôn luôn song hành với nhau , hỗ trợ và giết chết nhau , luôn luôn ...

Cố gắng lên nào ...

Thứ Sáu, tháng 5 07, 2010

Trời mưa mùa đông rất thơm

Những bước chân bên hè phố như dừng lại

Cầm vội bàn tay nhau

Chiếc ô xinh trên đầu

Gọi mãi từng cơn mưa rào

Những quán quen không còn thiết tha mời chào

Ngày tương lai mưa hát

Để đôi chân không còn lang thang....


Nhớ mùa đông lạnh giá

Cà phê lạnh quá

Mưa làm ta thấy xôn xao những chuyện buồn vui chưa nói

Đường khuya dài quá

Buồn em nhẹ quá, thênh thang những khi nhìn anh...


Em không còn mơ thấy ngày anh buông thả bàn tay em trong mưa

trong mưa....



Em nói bài hát này không buồn đâu , và mặc dù tôi chưa được nghe qua nhưng lại cảm thấy rằng mình rất thích nó ... chỉ là cảm giác mà thôi , nhưng là một cảm giác rất riêng tôi ...


Từ tối qua tới giờ , tôi đã ngồi search thử nhưng không thể nào tìm được chỗ nào có bài hát này . Một vài trong số đó có tên trùng nhau nhưng lại không phải , sẽ thật đáng tiếc nếu như tôi không thể tìm được nó ..

Sẽ còn khá nhiều việc cần phải làm sớm đây ....

Thứ Hai, tháng 5 03, 2010



Đôi khi bạn sẽ nghe đi nghe lại giai điệu của một ca khúc nào đó , lúc này trong đầu của tôi là ca khúc này - Take me away . Tôi rất thích lời của bài hát này , một phần vì nội dung của nó , và một phần khác nó thích hợp với tâm trạng của tôi hiện giờ ...

Không biết từ bao giờ , nhưng tôi nhận thấy rằng mỗi khi tôi trở nên rối trí vì một điều gì đó , thì tôi nên chú tâm vào làm một việc gì đó , điều này sẽ làm tôi bình tâm lại . Tôi có 4 cuốn truyện mới mua và mới chỉ đọc xong được 1 cuốn ... Tôi còn một đống giấy đang chờ để hoàn thành nốt số thiếp mà tôi đang làm dở ... Và mấy hôm nay thì tôi rất bận vì một vài thứ cần phải hoàn thành sớm ... Dù vậy , như thế lại hay ...

Và quan trọng nhất là phải vững tin vào những gì mình đang nghĩ ....